• Pic Mgmt

    KHO BÁU DƯỚI MỘ QUAN MƯỜNG & TỤC LỆ ...

    ...Hàng nghìn cột đá nhấp nhô bên những nấm mồ ẩn hiện trong khu rừng mịt mùng với những nét họa khắc bằng chữ Hán. Đó là nét phác họa ban đầu về khu thánh địa quan Mường thuộc xã Vĩnh Đồng, huyện Kim Bôi, tỉnh Hòa Bình...

  • Pic Mgmt

    BẢO THÁP PHẬT HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG

    Bảo tháp Phật hoàng Trần Nhân Tông đã 700 năm tuổi, vẫn còn đó, uy nghi, sừng sững giữa trời mây gió....Tôi quả thực xúc động khi lần đầu tiên trong cuộc hành trình xuyên rừng dọc ngang Yên Tử, được chứng kiến một di tích còn khá nguyên vẹn, hoang sơ, đặc biệt, đó lại là di tích quan trọng nhất của hệ thống Ngọa Vân cũng như của cả dải Yên Tử này...

  • Pic Mgmt

    CAO BIẾN LÀ TƯỚNG...LẠC DIÊU

    ...Huống chi thành Đại La, đô cũ của Cao Vương ở giữa khu vực trời đất, được thế rồng chầu hổ phục, chính giữa nam bắc đông tây, tiện nghi núi sông sau trước. Cao Vương ở đây được cho là Cao Biền, viên quan đô hộ dưới thời nhà Đường, người đã đuổi quân Nam Chiếu ra khỏi An Nam đô hộ phủ và xây thành Đại La...

  • Pic Mgmt

    LỄ HỘI NHẨY LỬA CỦA DÂN TỘC PÀ-THẺN

    Lễ hội nhảy lửa của người Pà Thẻn (sống ở huyện Bắc Quang và Quang Bình - tỉnh Hà Giang và Chiêm Hóa - tỉnh Tuyên Quang). thường được tổ chức hàng năm lúc giao thời năm cũ và năm mới, vào dịp thu hoạch vụ mùa khoảng tháng 10 tháng 11 âm lịch đến ngày rằm tháng giêng. Theo quan niệm của họ, tổ chức lễ nhảy lửa lúc này nhằm tạ ơn trời đất, thần linh đã cho một mùa vụ tươi tốt và...

  • Pic Mgmt

    CỔ LOA – TÒA THÀNH CỔ CÓ MỘT KHÔNG HAI

    Cổ Loa - tòa thành cổ nhất, quy mô lớn vào bậc nhất, cấu trúc cũng thuộc loại độc đáo nhất trong lịch sử xây dựng thành lũy của người Việt cổ...Cổ Loa từng là kinh đô của nhà nước Âu Lạc thời kỳ An Dương Vương (thế kỷ III TCN) và của nước Đại Việt thời Ngô Quyền (thế kỷ X) mà thành Cổ Loa là một di tích còn lại cho đến ngày nay. Thành Cổ Loa được các nhà khảo cổ học đánh giá là "tòa thành cổ nhất, quy mô lớn vào bậc nhất, cấu trúc cũng thuộc loại độc đáo nhất trong lịch sử xây dựng thành lũy của người Việt cổ"...

  • Pic Mgmt

    BẾ MẠC LIÊN HOAN CA TRÙ TOÀN QUỐC 2014

    Liên hoan Ca trù toàn quốc năm 2014 có sự góp mặt của 26 Câu lạc bộ thuộc 12 tỉnh, thành phố, tham gia biểu diễn hơn 100 tiết mục được đầu tư bài bản, thể hiện 3 xu hướng chính: sự trao truyền biểu diễn cho lớp trẻ; khôi phục vốn cổ; phóng tác nhằm mục đích làm phong phú hơn nghệ thuật hát Ca trù...

  • Pic Mgmt

    THỬ ĐỌC VÀI HÌNH ẢNH VỀ CHỮ VIỆT CỔ Ở CẢM TANG

    Lời cám ơn: Anh Hà Văn Thùy có gửi cho tôi bài viết dưới đây của sư Viên Như. Nhận thấy nội dung bài viết này rất đáng quan tâm nên xin tran trọng giớ thiệu với quý bạn đọc gần xa để cùng nghiên cứu và tham khảo. CAO BÁ NGHIỆP

  • Pic Mgmt

    PHONG CHÚA, RƯỚC VUA: LỄ HỘI ĐỘC ĐÁO ĐẤT HÀ THÀNH

    Tích xưa kể rằng sau nhiều lần xây thành Cổ Loa không xong, cứ ngày xây đêm lại đổ, vua Thục Phán An Dương Vương được thần Huyền Thiên Trấn Vũ giúp diệt trừ yêu tinh, từ đó thành xây lên mới vững chãi. Để tạc ghi công đức của thần, nhà vua cho xây dựng đền Sái, thờ thần Trấn Vũ và hàng năm cứ vào mùa xuân nhà vua lại đích thân xa giá về bái yết tại đền...

  • Pic Mgmt

    VAI TRÒ TỘC TRƯỞNG XƯA & NAY KHÁC NHAU NHƯ THẾ NÀO?

    Ngày xưa việc họ là cứ vào tộc trưởng. Họ lớn có tộc trưởng họ lớn; các chi có trưởng chi . Tộc trưởng có quyền lợi, nghĩa vụ rõ ràng. Ruộng hương hoả và tự điền có nhiều thì lễ to, nhà thờ họ lớn, tế khí đầy đủ và ngược lại. Khi vào tế lễ, tộc trưởng đầu còn trẻ tuổi vẫn là chủ tế, các ông chú dẫu cao tuổi vẫn là bồi tế. Nếu nhỏ quá thì một ông chú kế trưởng thay thế, cũng như ông vua trẻ chưa thành niên có phụ chính đại thần...

  • Pic Mgmt

    LỊCH SỬ VIỆT NAM THỜI PHONG KIẾN

    Nhận thấy các điểm khác biệt quan trọng giữa các nhóm tộc Việt, các học giả Trung Quốc đã cố gắng phân loại các nhóm Việt khác nhau, thường dựa trên phép gọi tên của các học giả Hán cổ hơn. Ở phía Nam vùng Quảng Đông, Quảng Tây, vùng đất mà từ thời nhà Tần đã được gọi là Lĩnh Nam, người Hán đã xác định các nhóm với tên: Dương Việt, Nam Việt, Tây Âu, Lạc Việt, Ư Việt, Điền Việt, Dạ Lang .v.v..

  • Pic Mgmt

    VỊ THẾ ĐỊA - VĂN HÓA NGHÌN XƯA

    ..."Ở trung tâm cõi bờ đất nước, có cái thế Rồng cuộn Hổ ngồi, vị trí ở giữa bốn phương Đông Tây Nam Bắc; tiện hình thế núi sau sông trước. Ở nơi đó địa thế rộng mà bằng phẳng, vùng đất cao mà sáng sủa, cư dân không khổ vì ngập lụt, muôn vật đều phong nhiều tươi tốt. Xem khắp nước Việt ta, chỗ ấy là nơi hơn cả, thực là chỗ bốn phương tụ hội, là nơi đô thành bậc nhất (thượng đô) của vương đế Muôn Đời"...

  • Pic Mgmt

    PHÁT HIỆN CON ĐƯỜNG CỔ NHẤT THẾ GIỚI TẠI HÒA BÌNH

    Những vết mòn trên đá được lặp đi lặp lại một cách có hệ thống. Những vết mòn đó xuất hiện ở những nơi mà con người hiện đại chưa đặt chân tới. Những vết mòn nằm trong địa tầng văn hóa nguyên vẹn chưa bị xáo trộn của văn hóa Hoà Bình...

  • Pic Mgmt

    LỊCH SỬ DÒNG HỌ ĐỖ VIỆT NAM

    Cao Bá nghiệp: Đọc bài viết dưới đây trên website hodovietnam.vn, nói về lịch sử họ Đỗ Việt Nam - tôi phân vân tự hỏi: đâu là sự thật. Tuy nhiên, trân trọng với tác giả Mai Thục, tôi xin giới thiệu toàn văn nội dung bài viết này như sau:...Rất mong nhận được sự quan tâm của các học giả, các nhà sử học...Những dòng chữ nghiêng, in đậm là do tôi muốn nhấn mạnh để bạn đọc lưu ý. Cám ơn quý vị bạn đọc gần xa.

  • Pic Mgmt

    DINH THỰ VUA MÈO TRÊN CAO NGUYÊN ĐÁ ĐỒNG VĂN

    Khu dinh thự nằm trên thung lũng được chọn kỹ theo phong thủy. Đây là di tích quốc gia, đã được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch xếp hạng từ ngày 23/7 năm 1993. Chủ dinh thự, ông Vương Chí Sình là người H’mông trong dòng tộc từng được biết đến như “vua người H’mông” khu vực Hà Giang những năm trước cách mạng...

  • Pic Mgmt

    DÒNG HỌ MA CÓ TỪ THỜI VUA HÙNG

    (Dân Việt) - Ông Ma Ngọc Bảo - Trưởng Ma tộc đời thứ 77 ở Phú Thọ khẳng định dòng họ mình là dòng họ duy nhất còn giữ được ngọc phả chứng minh cụ tổ đã sinh ra và có công giúp Hùng Vương dựng nước...“Đến năm 2015, nếu dòng họ Nguyễn và Cao không tìm được thấy ngọc phả, dòng họ Ma sẽ được ghi nhận là dòng họ lâu đời nhất ở Việt Nam”.

Chi tiết

TỪ GÓC NHÌN ĐỊA LÝ, LỊCH SỬ, VĂN HÓA...

Đăng lúc: 2018-06-25 17:03:41 - Đã xem: 133

Từ góc nhìn địa lý, lịch sử, văn hóa, nhận biết rõ hơn về vai trò, sắc thái của người xứ Thanh
Đăng lúc: 06/06/2018 13:00 (GMT+7)

 

http://vanhoadoisong.vn/page/web/themes/baodt_vhds/css/images/sapo.png

- Vai trò to lớn trong tiến trình lịch sử dân tộc đã tạo ra cho xứ Thanh một vị thế đặc biệt. Đó chính là yếu tố cơ bản nhất, quyết định nhất đến việc hình thành sắc thái và tính cách của người xứ Thanh.
(tiếp theo và hết)

Không những thế, xứ Thanh của văn hóa núi Đọ, văn hóa Đông Sơn, nơi từng có Bà Triệu cưỡi voi phá giặc, có Lê Lợi tụ nghĩa bình Ngô, đến Ba Đình, Hàm Rồng bất tử lại chính là xứ sở quê hương của một nền văn hiến phong phú và đa dạng.

Nơi đây còn là vùng đất căn bản sản sinh ra 4 dòng vua (Tiền Lê, Hồ, Hậu Lê, Nguyễn) và 2 dòng chúa (Trịnh và Nguyễn) đã từng thống lĩnh, trị vì quốc gia, nước Việt, với thời gian tổng cộng hơn 5 thế kỷ. Trên đất căn bản và đất phên dậu xứ Thanh, trong thời buổi giặc dã, loạn lạc đe dọa đến sự an nguy của đất nước, kinh đô của nước Đại Ngu do Hồ Qúy Ly cho xây dựng tại Tây Giai, dẫu chỉ tồn tại được trong 7 năm (1400 - 1407) nhưng đã chứng kiến sự ra đời của nhiều chính sách cải cách tiến bộ, đồng thời đã để lại cho hậu thế hôm nay một tòa thành đá vĩ đại là Thành Nhà Hồ - một di sản văn hóa thế giới.

Tiếp đó, ở nửa cuối thế kỷ XVI, kinh đô kháng chiến của nhà Lê - Trịnh ra đời và tồn tại để làm nhiệm vụ trung hưng lại nhà Lê, đưa giang sơn về một mối. Tại đây, 7 khóa thi đại khoa đã được tổ chức trong cuộc chiến khốc liệt giữa Nam Triều và Bắc Triều. Và trong 48 năm tồn tại, kinh đô kháng chiến này cũng sản sinh ra hàng loạt tướng văn, tướng võ, mà nổi tiếng hơn cả chính là vị Trạng Bùng Phùng Khắc Khoan và văn thần Nguyễn Bính - người đã lập hàng trăm thần tích mà đến nay vẫn còn lưu giữ được.

Trong suốt ngàn năm phong kiến (từ Lý - Trần - Lê đến Nguyễn), xứ Thanh đã có 204 người đỗ Tiến sĩ (trong đó có 5 trạng nguyên và trên một chục thám hoa, bảng nhãn) cùng 1.465 người đỗ cử nhân, hương cống. Với số liệu thống kê này, xứ Thanh cũng xứng danh là vùng đất có truyền thống học hành, khoa cử (và là một trong 5 tỉnh có số người học hành đỗ đạt nhiều nhất trong cả nước). Và trong tỉnh có tới gần hai chục làng được gọi là làng khoa bảng, mà phần lớn các huyện đồng bằng đều có, nhưng huyện có nhiều nhà khoa bảng hơn cả là Hoằng Hóa.

Thực tiễn lịch sử, trong hàng trăm, hàng ngàn văn tướng, võ tướng người xứ Thanh đã có rất nhiều người được sử sách cũ ghi chép và ngợi ca đậm nét. Nhiều người đã trở thành danh nhân, thánh nhân của xứ Thanh, nước Việt.

Theo số liệu thống kê gần đây (2015) thì xứ Thanh vẫn còn  hiện hữu hơn 4.000 di tích lịch sử - văn hóa và kiến trúc nghệ thuật; là quê hương của thiên sử thi "Đẻ đất đẻ nước", của các truyện thơ dài, như: Nàng Nga Hai Mối, Út Lót Hồ Liêu,...; các trò chơi, trò diễn: hát múa Đông Anh, trò Chiềng, trò Xuân Phả, Pồôn Pôông, Khua Luống... Thanh Hóa cũng là vùng đất của những làng nghề nức tiếng cả nước như: nghề đục đá ở làng Nhồi, nghề đúc đồng ở Trà Đông, nghề rèn ở Tất Tác, nghề mộc ở Đạt Tài,...

 mộc Đạt Tài.JPG
Những nghệ nhân tài hoa làng mộc Đạt Tài. (Ảnh: Đăng Văn)

Về lĩnh vực tôn giáo, tín ngưỡng thì hầu như ở Việt Nam có loại tôn giáo, tín ngưỡng nào thì xứ Thanh cũng đều có, thậm chí nơi đây còn là địa bàn có sự giao thoa, du nhập của nhiều loại hình tôn giáo, tín ngưỡng từ các khu vực và đất nước láng giềng. Tuy nhiên, có một điều nổi bật là ở xứ Thanh, tín ngưỡng thờ mẫu Liễu Hạnh và nội đạo tràng (tức đạo Đông) mới thật sự điển hình.

Trên đây là góc nhìn khái quát về địa lý, lịch sử và văn hóa xứ Thanh (dẫu còn chưa đầy đủ), từ đó, chúng ta có thể nhận biết rõ hơn về vị thế, vai trò của đất và người xứ Thanh là rất quan trọng và nổi bật trong tiến trình lịch sử dân tộc. Cũng từ góc nhìn địa lý, lịch sử, văn hóa ấy, chúng ta cũng có thể cảm nhận và rút ra được một số nhận xét cơ bản về sắc thái và tính cách nổi bật của người xứ Thanh.

Ngoài việc mang bản sắc truyền thống chung của người Việt Nam (như cần cù, dũng cảm, anh hùng, thông minh, sáng tạo và ý thức yêu nước, dân tộc, tự chủ rất cao...), người xứ Thanh vẫn có những nét riêng so với người nơi khác. Vì vậy, mà sử sách cũ trước đây cũng từng có những nhận xét về đất và người xứ Thanh với những gì gọi là nổi bật nhất như:

Lịch triều hiến chương loại chí của Phan Huy Chú viết: "Các triều trước vẫn gọi (Thanh Hóa - TG) là một trấn quan trọng. Đến Lê lại là nơi căn bản. Vẻ non sông tốt tươi chung đúc nên sinh ra nhiều bậc vương tướng, khí tinh hoa tụ họp lại, nảy ra nhiều văn nho. Đến những sản vật quý cũng khác mọi nơi. Bởi vì đất thiêng thì chung đúc nên xứng đáng đứng đầu cả nước".

Sách Đại Nam nhất thống chí (bản sửa đời Duy Tân thứ ba - năm 1909) lại có nhận xét về xứ Thanh ở góc độ khác: “Kẻ sỹ ưa chuộng văn học, đời nào cũng có anh tài, phóng khoáng, lỗi lạc, có nhiều tiết khí, cũng là nhờ được thanh tú của núi, sông". Sách này còn trích dẫn nhận xét của sách Nhất thống chí của nhà Thanh về người xứ Thanh như: “Người Ái Châu cao diệu mà thích điều nghĩa" (Đại Nam nhất thống chí, tỉnh Thanh Hóa, tập thượng, Nha văn hóa Bộ quốc gia Giáo dục, Sài Gòn, 1960, tr. 26). Còn trước đó vài thế kỷ, sách Ô Châu cận lục của Dương Văn An đời Mạc (thế kỷ XVI) cũng có nhận xét: "Người Châu Ái phóng khoáng và chuộng điều nghĩa".

Riêng trong lời tựa của sách "Thanh Hóa đẹp tươi" của học giả H. Lebreton, viên Khâm sứ Trung Kỳ Pierre Paspuer cũng có nhận xét rất khái quát về vai trò của xứ Thanh đối với nước Việt Nam trong lịch sử: "Vào những giờ phút thử thách, đối với nước An Nam, Thanh Hóa còn hơn cả Hà Nội; đây là một thánh đường bảo tồn mọi kỳ vọng của chủng tộc. Từ miền đất đã được chọn ấy, để bảo vệ nơi tôn nghiêm của tổ tiên và bao đời vua chúa, đã xuất hiện những anh hùng lừng lẫy và tài ba nhất của lịch sử. Đây còn là cái nôi của ba triều đại, nơi phát tích của ba vua chúa...". Còn trong nội dung cuốn sách còn mở hẳn một mục với tít đề: "Thanh Hóa, nơi diễn ra bản anh hùng ca vĩ đại của lịch sử nước An Nam", rồi dẫn chứng khá đầy đủ về các sự kiện nổi bật đã từng diễn ra trên đất này đã có tác dụng cứu nguy cho dân tộc (tài liệu lưu trữ ở Thư viện Thanh Hóa). 

Trên tạp chí của Trường Viễn Đông Bác Cổ, học giả Louis Bezacier viết về xứ Thanh: "Là một trung tâm của nước An Nam, từ đầu kỷ nguyên cho đến thế kỷ XVIII, không những do vị trí thiên nhiên đặc biệt, mà còn ở địa thế của nó, cho nên phải quá trình lịch sử của nước Đại Việt, Thanh Hóa đã trở thành hậu cứ; một nơi ẩn náu cuối cùng của các triều đại suy vong. Tại đây, họ đã tập trung lực lượng của họ, Thanh Hóa là một bãi chiến trường, một nơi nổ ra nhiều cuộc giao tranh liên tục..." (Trích bản dịch đánh máy hiện lưu trữ ở Thư viện Thanh Hóa).

Trong một bài viết để làm tài liệu giảng dạy ở các trường Đông Pháp (in trong tập sách tỉnh Thanh Hóa vào năm 1927, do H. Lebreton làm chủ biên) đã viết mấy lời tổng kết về tỉnh Thanh Hóa một cách khá tinh tế và chính xác như: "Ta thử ngắm mà xem, cứ đọc hết quyển địa dư này thì biết rõ tỉnh Thanh Hóa, tuy thực là thuộc về Trung Kỳ cai trị, song chính là một tỉnh đáng thuộc về Bắc Kỳ. Theo như các nhẽ nói trong sách này, thì điều gì cũng giống như miền Bắc, nào là địa thế, nào là khí hậu, nào là nhân vật cho đến sự tích, đến cả các việc cày cấy và biết bao nhiêu điều hợp cách với người Bắc Kỳ vậy... xét về lịch sử cũng vậy. Khắp cả nước Việt Nam (Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ) không có tỉnh nào có lắm người danh tiếng lừng lẫy bằng tỉnh Thanh Hóa và không có tỉnh nào phát hiện ra lắm đời vua bằng tỉnh Thanh Hóa. Kể những vua trị vì trước đã làm cho nước mạnh, dân giàu cho đến nhà Nguyễn ngày nay, phần nhiều là phát tích ở Thanh Hóa. Vì thế, dám chắc rằng, trong lịch sử nước Việt Nam không có tỉnh nào quan trọng bằng tỉnh Thanh Hóa vậy" (tr. 66, hiện đang lưu trữ ở Thư viện Thanh Hóa).

H. Lebreton trong cuốn "Tỉnh Thanh Hóa - Lịch sử và địa lý" đã có những dòng viết nhận xét về nguyên nhân làm ảnh hưởng đến tính cách của người Thanh Hóa khá rõ ràng, đó là: "Người ở Thanh Hóa, đất hoàng gia, đã từ lâu được hưởng những ưu đãi và những ân sủng riêng, đặc biệt trong việc nộp thuế, bởi nhà Nguyễn hiện trị vì ở nước Nam, quê gốc ở Quý hương (phủ Hà Trung). Quyền ưu đãi và ân sủng đã ảnh hưởng đến tính cách của người Thanh Hóa và hình như người ở đây... kém mềm mỏng hơn người miền Bắc... đôi khi họ còn như cứng cổ" (hiện đang lưu trữ ở Thư viện Thanh Hóa).

Ngoài những nhận xét trên, một số sử sách trước đây còn ghi chép câu ngạn ngữ dân gian trong nước vẫn thường truyền tụng như "Thanh cậy thế, Nghệ cậy thần", hoặc "Quan xứ Nghệ, lính lệ xứ Thanh". Đây chính là một nhận xét phản ánh đúng thực tế lịch sử và diễn biến xã hội từng diễn ra trong tỉnh và trong nước trước đây, đã ảnh hưởng đến vị thế và tính cách của người Thanh Hóa.

Với cái đất sản sinh 4 dòng vua, 2 dòng chúa và rất nhiều quan tướng đầy quyền uy, nổi tiếng trong cả nước và được gọi là đất căn bản, đất quý hương, rồi là đất nội thích, ngoại thích của các vua, chúa và đất quê hương của các công thần luôn được ưu ái, bảo hộ, chở che, ban phát nhiều quyền lợi cho con cháu, họ hàng, quê quán thì lẽ dĩ nhiên, người xứ Thanh sẽ là "người có thế" cũng là điều dễ hiểu.

Chính cái nguyên căn của sự cậy thế này đã tác động, ảnh hưởng không nhỏ đến tính cách của người Thanh Hóa trước đây. Cũng vì "cậy thế" mà người ta dễ dẫn đến tư tưởng kẻ cả, chủ quan và không bình thường, khéo léo trong ứng xử với người thiên hạ,... Nhưng từ sau Cách mạng Tháng Tám 1945 trở đi, chế độ thực dân phong kiến đã được thay thế bằng chế độ mới tiến bộ do Đảng và Hồ Chủ tịch lãnh đạo. Từ đó, sự "cậy thế" và ảnh hưởng tiêu cực của sự "cậy thế" ấy không còn điều kiện để tồn tại. Tuy nhiên, để rũ bỏ tính gia trưởng, phong kiến, tính kẻ cả, chủ quan và không bình thường, khéo léo trong ứng xử giữa người với người... của người xứ Thanh trong thời gian vừa qua đâu đó vẫn còn thể hiện và điều đó cần tiếp tục khắc phục để xứ Thanh càng xanh trong sắc ngọc và xứng danh với vai trò là một tỉnh có vai trò, công lao đóng góp hết sức to lớn và quan trọng trong suốt trường kỳ lịch sử dân tộc.

Trên cơ sở góc nhìn khái quát từ địa lý, lịch sử, văn hóa và tổng hợp những ghi chép của sử sách, chúng tôi cũng mạnh dạn nêu vài sắc thái và tính cách truyền thống tốt đẹp tiêu biểu của người Thanh Hóa cần phát huy, đó là:

Ý thức yêu nước và tinh thần dân tộc rất cao là sự nổi trội của người Thanh Hóa.

Cương nghị, thẳng thắn và thích điều nghĩa một cách rõ ràng. Vì vậy rất anh hùng, dũng cảm.

Thông minh, lanh lợi và dễ thích nghi, hòa nhập nhanh với người nơi khác.
Có ý thức tự chủ, độc lập và nghị lực vươn lên trong mọi hoàn cảnh sống dù khó khăn thế nào.

Có tinh thần tương thân, tương ái và sự đùm bọc chở che với người từ nơi xa đến. Điều này thể hiện rõ qua các cuộc kháng chiến chống kẻ thù xâm lược, người ở vùng căn cứ hậu phương Thanh Hóa đã bao dung giúp đỡ người nơi xa đến như tình thân ruột thịt; hoặc sau khi miền Bắc được giải phóng, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ và đồng bào miền Nam tập kết (7/1954) và hàng ngàn con em Quảng Bình sơ tán về Thanh Hóa trong thời chống chiến tranh phá hoại,....

Ngoài ra, tính cách hiếu học và ham hiểu biết cũng là nét nổi bật của người Thanh Hóa. Và trong những năm vừa qua, Thanh Hóa là tỉnh có nhiều học sinh đạt giải quốc gia và quốc tế.

Tuy nhiên, do là tỉnh trung gian, gạch nối với cả xứ Bắc Kỳ và Bắc Trung Kỳ cùng nhiều yếu tố lịch sử, kinh tế có liên quan, cho nên, trên thực tế, người Thanh Hóa từ lâu vẫn được xem là người đa tính cách. Nếu có sự quan sát đầy đủ, chúng ta vẫn dễ dàng nhận thấy người xứ Thanh bên cái chất tế nhị, mềm mỏng, khôn khéo của người xứ Bắc là cái chất chân thật, cởi mở, mộc mạc, thô phác, thẳng thắn như người miền Trung. Chính vì thế mà người Thanh Hóa dù ra Bắc hay vào Nam và đi đến đâu cũng đều nhanh chóng thích nghi, hòa hợp được. Trong tỉnh cũng có những vùng nói tiếng nhẹ như Bắc Kỳ, nhưng cũng có những vùng nói nặng như người miền Trung. Song nhìn chung, Thanh Hóa là nơi có rất nhiều vùng phương ngữ, trong đó có những vùng phương ngữ đặc biệt như ở làng Kênh Thủy (Vĩnh Lộc), làng Thượng Phú, làng Thanh Đớn (Hà Trung), làng Phú Xá, làng Yên Lãng (Thọ Xuân),... mà cho đến nay, dẫu nhiều nhà nghiên cứu ngôn ngữ có tìm hiểu song vẫn chưa lý giải một cách thấu đáo được.

Với đặc điểm là đa tính cách, cho nên người xứ Thanh ngoài những ưu điểm nổi bật còn có những biểu hiện nhược điểm rõ rệt, đó là tính gia trưởng, phong kiến, chủ quan, hãnh tiến và không mềm mỏng, khéo léo trong ứng xử, sinh hoạt cuộc sống giữa người với nhau. Ngoài ra, do âm ngữ (giọng nói) hơi cứng cũng làm ảnh hưởng ít nhiều đến việc giao tiếp, đối ngoại,...

Tuy nhiên, đây cũng chỉ là nhận xét chủ quan của chúng tôi đối với người Thanh Hóa trước đây. Ngày nay, trong thời đại hội nhập, mở cửa, công nghiệp hóa hiện đại hóa, những hạn chế về mặt tính cách của người xứ Thanh ngày càng được khắc phục nhanh chóng để đáp ứng yêu cầu làm cho đất nước, con người Việt Nam càng thêm sáng đẹp so với các dân tộc trong khu vực và trên thế giới.

Và xứ Thanh sẽ mãi mãi là điểm đến hấp dẫn và chiếm trọn tình cảm của bạn bè và du khách gần xa.

 
Phạm Tấn

CBN sưu tầm & giới thiệu

Tin cùng loại :

 

Video họ cao

Lịch vạn niên

Album ảnh

Hỏi đáp

Tên bạn: *

Email: *

Điện thoại: *

Nội dung:*

   *

Xem hỏi đáp