• Pic Mgmt

    TIẾT LỘ GÂY SỐC VỀ HOA ĐÀ...

    Hoa Đà qua đời cách nay gần 1.800 năm, mọi người đều ngưỡng mộ danh tiếng ông, cũng như không ai nghi ngờ ông không phải là người Trung Quốc...

  • Pic Mgmt

    TOÀN CẢNH VÒNG SƠ TUYỂN VIETNAM

    Hành trình tìm kiếm và tuyển chọn tài năng của cuộc thi Tìm kiếm tài năng - Vietnam's Got Talent đã chính thức bước đến những trận tuyển cuối cùng ở hai thành phố lớn nhất cả nước : Hà Nội và TP.HCM, thu hút hàng ngàn thí sinh đến dự thi. Diễn ra trong hai ngày 22 và 23/8, vòng sơ tuyển tại Hà Nội chứng kiến sự xuất hiện của nhiều gương mặt tiềm năng và đầy hứa hẹn. Bên cạnh đó, vòng tuyển sinh tại Hà Nội cũng có sự góp mặt những tài năng chưa một lần xuất hiện ở sân khấu Vietnam’s Got Talent như...

  • Pic Mgmt

    Ý NGHĨA NGÀY PHẬT ĐẢN TRONG ĐỜI SỐNG NGƯỜI VIỆT

    ...Đức Phật Thích Ca Mâu Ni xuất thân là một thái tử tên Tất Đạt Đa, dòng họ Cồ Đàm, Vương tộc Thích Ca. Ngài được cho là sinh vào ngày Rằm tháng tư năm 624 trước tây lịch (theo Nam tông); mùng 8/4 (theo Bắc tông) tại vườn Lâm Tỳ Ni - nơi nằm giữa Ca Tỳ La Vệ và Devadaha ở Nepal...

  • Pic Mgmt

    THƠ CAO BÁ QUÁT

    Cao Bá Quát (Chu Thần, 1809 – 1854) quê làng Phú Thị, huyện Gia Lâm, tỉnh Bắc Ninh. Ông chỉ đỗ đến cử nhân nhưng trên thực tế, Cao Bá Quát đã trở thành một nho sĩ kiệt hiệt của thời đại...

  • Pic Mgmt

    THÔNG BÁO VỀ NGÀY GIỖ DANH NHÂN CAO BÁ QUÁT

    ...Ngày 5 tháng 10 (dương lịch) năm 2011 năm nay (tức là ngày 9 tháng 9 âm lịch), lần đầu tiên, tại NHÀ TƯỞNG NIỆM DANH NHÂN CAO BÁ QUÁT ở Phú Thị, Gia Lâm, Hà Nội – Ban quản lý khu di tích và Ban đại diện gia tộc họ Cao sẽ tổ chức trọng thể NGÀY GIỖ DANH NHÂN VĂN HOÁ CAO BÁ QUÁT...

  • Pic Mgmt

    PHÁT HIỆN DẤU TÍCH 2 NGÔI CHÙA CỔ Ở HÀ GIANG

    Cán bộ Viện Khảo cổ học và Bảo tàng tỉnh Hà Giang vừa tìm ra dấu tích ngôi chùa Nậm Dầu cổ, có niên đại 600 năm, tại khu vực thôn Nậm Thanh, xã Ngọc Linh, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.

  • Pic Mgmt

    BÍ ẨN HUYỆT ĐẠO, GIẾNG TIÊN TRÊN ĐỈNH NGÀN NƯA

    Đến hẹn lại lên, cứ đến mùng 9 tháng giêng hàng năm, người dân trong và ngoài tỉnh lại nô nức trở về dự Lễ hội đền Nưa – Am Tiên, uống ly nước giếng Tiên,ở nơi mlinh thiêng...

  • Pic Mgmt

    BIỂN VIỆT, CON ĐƯỜNG TỪ HUYỀN THOẠI

    Bộ phim nhìn lại biển Việt từ những câu chuyện huyền thoại liên quan đến biển đảo VN, bắt nguồn từ việc khai thác biển của các cư dân Việt từ thời tiền sử cho đến ngày nay. Có những huyền thoại được sáng tạo ra nhằm thể hiện ước mơ chinh phục như truyền thuyết trăm trứng của Lạc Long Quân và Âu Cơ, có những huyền thoại để tải câu chuyện hiện tượng tự nhiên, có những huyền thoại để giải thích cứ liệu mờ...

  • Pic Mgmt

    GIẢI MÃ THÀNH CÔNG BỘ GENE NGƯỜI ĐÀN ÔNG 45.000 NĂM TUỔI

    ...Các nhà nghiên cứu đã lấy mẫu xương từ một chiếc xương đùi được tìm thấy vào năm 2008 trên bờ sông Irtysh, gần khu định cư Ust'-Ishim, Siberia. Họ đã dùng collagen lấy từ xương để xác định tuổi và các mẫu DNA để xác định trình tự bộ gene của người đàn ông này. Khi có được chuỗi trình tự đầy đủ, họ đã có thể so sánh nó với bộ gene của con người hiện đại và tìm các thiếu sót đột biến trong bộ gene của người đàn ông Ust'-Ishim...

  • Pic Mgmt

    TÔN VINH VĂN HÓA ĐÔNG SƠN

    ...Văn hóa Đông Sơn là một nền văn hóa cổ, có vị trí và vai trò đặc biệt quan trọng trong văn hóa Việt Nam. Nhân dịp kỷ niệm 90 năm phát hiện nền văn hóa này (1914 - 2014), Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Việt Nam phối hợp với 6 tỉnh, thành phố là Hà Nội, Hưng Yên, Lào Cai, Nghệ An, Thanh Hóa và Yên Bái tổ chức trưng bày chuyên đề “Văn hóa Đông Sơn” nhằm tôn vinh dòng di sản đặc biệt này...

  • Pic Mgmt

    NGƯỜI VẼ TRANH NGỰA NHIỀU NHẤT VIỆT NAM

    Giới họa sĩ nước ta vẫn gọi Lê Trí Dũng là một ông chủ trang trại ngựa giấy. Nửa thế kỷ lại nay, nhìn đi ngoảnh lại hầu như chẳng có ai hơn ông về tài vẽ ngựa. Họa sĩ Thành Chương từng mang tranh ngựa của Lê Trí Dũng để so sánh với “vua vẽ ngựa” người Trung Quốc Từ Bi Hồng...

  • Pic Mgmt

    PHONG TỤC THỜ CÚNG TỔ TIÊN

    Đối với người Việt Nam, gia đình nào cũng có bàn thờ tổ tiên. Từ xa xưa, phong tục thờ cúng tổ tiên đã trở thành một nét đẹp truyền thống trong sinh hoạt tín ngưỡng của người Việt Nam. Việc thờ cúng tổ tiên là thể hiện lòng tri ân của con cháu đối với công ơn của các bậc tiền nhân...

  • Pic Mgmt

    DI TÍCH ĐỀN ĐỒNG CỔ - TAM ĐẢO

    ...Trên đây là một số thông tin liên quan đến Tam Đảo, rất hữu ích cho những ai một lần muốn khám phá, trải nghiệm. Tuy nhiên, ít trekker (người thích leo núi, băng rừng), thậm chí cả người dân bản địa biết rằng, trên ngọn núi Thạch Bàn, xưa kia đã từng tồn tại một ngôi chùa (đúng hơn là đền) Đồng Cổ cách đây đã hàng ngàn năm, cùng thời đại với các vua Hùng dựng nước...

  • Pic Mgmt

    BÀI THUỐC CHỮA CHỨNG ĐAU NGƯỜI

    Theo quan niệm y học cổ truyền chứng đau người, nhức mỏi cơ thể là bởi huyết không thông, khí không hành. Bộ phận hay bị nhức mỏi là vai, cơ bắp, tứ chi, lưng, khớp xương... người già, phụ nữ sau sinh, người có cơ thể gầy yếu,… thường mắc. Ngoài ra, những người bị thấp tà tích sẵn trong người, khi thời tiết thay đổi thì gây mệt mỏi, đau nhức. Sau đây xin giới thiệu bài thuốc tùy thuộc vào thể trạng của người bệnh mà áp dụng cho phù hợp...

  • Pic Mgmt

    DẤU TÍCH VƯƠNG TRIỀU CHAMPA Ở CẤM MÍT

    Các nhà khảo cổ vừa khai quật di chỉ vương triều Champa ở Cấm Mít (Hòa Vang, Đà Nẵng) và phát hiện dấu tích của một nền văn hóa Chăm rực rỡ cùng đền đài, cung điện nguy nga bị chôn vùi cả ngàn năm qua. Đoàn nghiên cứu gồm các chuyên gia khảo cổ hàng đầu Việt Nam của Bảo tàng Lịch sử Quốc gia và Bảo tàng Điêu khắc Chăm đã về Cấm Mít thuộc thôn Cẩm Toại Đông (xã Hòa Phong, huyện Hòa Vang, TP Đà Nẵng). Họ đi tìm dấu tích của Vương quốc Champa đã bị vùi sâu trong lòng đất Cấm Mít...

Chi tiết

GIA PHẢ TRẦN CÔNG TỘC

Đăng lúc: 2015-06-20 12:59:54 - Đã xem: 8906

Gia phả Trần Công Tộc

Tựa.     
Dòng giống Tiên Rồng

Lạc Long Quân là ai? Mẹ Âu Cơ là ai? Một kẻ giống rồng, một người dòng Tiên cho dân tộc có từ thời Lạc Việt. Sự mở đầu của dân tộc Việt Nam cùng ở “đồng” một “bào” 100 trứng đẻ ra trải dài theo lịch sử biết yêu thương đùm bọc lấy nhau. Dẫu chỉ là giả sử, dẫu chỉ là truyền thuyết nhưng có ai trong ta không tự hào cái cội nguồn mấy ngàn năm lắng trong dòng máu.

Biết thế, sao vẫn có người quên cái riêng tư khi hỏi gia phả là cái gì chẳng biết! Một sự tủi hổ lớn mà làm người cần tỉnh ngộ. Ai sinh ra ta và trên ta ai là kẻ sinh ra, ấy là dòng giống của tộc họ. Ta biết hô hào theo bài ca của đất nước, biết cung thanh là tiếng mẹ, biết âm trầm là giọng cha thì ta phải biết cái họ ta mang là ở nơi nào. Ví như dòng họ ta đã có liệt oanh thì noi gương liệt oanh đó mà phát huy, mà tái tạo cho thế tộc hiển vinh, cho gia đình rạng rỡ. Dẫu chưa có được hiển hách bằng thiên hạ thì ta cố gắng ngẩng đầu tạo dựng để thế gian này không chỉ của người ta.

Gia phả là gia sử, người trước phải ghi chép để lưu truyền, để đời sau giữ gìn và bổ khuyết để con cháu thấy được huyết thống, biết tự hào và cũng biết ngậm ngùi để nuôi dưỡng những ước mơ vinh quang đời đời phải có. Hãy để tiên tổ, tiền nhân dòng họ Trần Công vẫn sống như bình sanh trong con cháu, cuốn gia phả này được biên tập kỹ lưỡng, thiết kế mỹ thuật, rõ ràng và có thể nói chưa có được bao giờ của dòng tộc. Con cháu hãy tiếp nối cho trọn vẹn. Ta chỉ có thể nói thiếu chứ không nói thừa, vì tư liệu không dễ gì đáp ứng đủ và ta cũng không đủ sức để sưu tập hết tư liệu để được đầy đủ tình tiết.

Hơn nữa, những cảm nhận và những uẩn khúc cũng đã buộc ta che giấu nhiều điều. Có những cái thật cần mạnh dạn nêu lên vì rồi đây thời gian và lịch sử sẽ nói khác hơn ngày nay nói. Những định kiến riêng tư trong gia phả không nên có, vì dòng máu này chỉ có một và luôn phải ngồi bên nhau, ôm nhau chia sẻ từng nỗi đau bởi vì “máu chảy ruột mềm”. Đó là vì dòng tộc, vì máu thịt trong một gốc của tổ tông chia ra để lại trong ta.

Hy vọng sự mở đầu này là một trang nhắc lại, để những dòng nghĩ suy xanh tươi trong lòng thế hệ sau, để những giọt máu Trần Công thắm đượm hơn nhiều so với hai tiếng dòng giống Rồng Tiên.

Sài Gòn, ngày đầu Xuân Mậu Tý (2008)

Tran Cong Toc
Hiện nay: Cẩm Châu – Cẩm Thanh, Thị xã Hội An, 
Tỉnh Quảng Nam.

Ngàn năm văn hiến còn vang vọng
Một thuở công hầu bỗng nhạt phai

Nỗi lòng trăn trở của con cháu Trần Tộc xuôi mãi theo thời gian, gần 400 năm chỉ một thoáng hồi sinh rồi lặng lẽ. Còn chăng chỉ là dư âm một thời kì “Hoàng đế Trần Triều”, Trần Công Tộc Thanh Châu. Rời xa Thăng Long thành vào sanh cứ đất Quảng Nam, còn trước đó chốn củ có phải chăng là Tống Sơn-Thanh Hoá hay là đất Thiên Trường- Nam Định vẫn chưa đến hồi kết luận đúng sai. Nay tìm tòi mãi giữa những trường thiên chính sử vẫn chưa thấy đâu là nguồn cội. Thế sự vùi dập do đổi chúa thay ngôi, người chép sử xưa không để lại sự thật, vì ngọn bút lông ngày ấy vô tình không giao duyên cùng giấy mực, vì công hầu dưới trướng nặng nợ phải phụng sự cơ đồ của nguyên đại quân vương ! Điều đó sẽ được minh chứng phần nào trong bộ gia phả Trần Công qua những di tích bằng hiện vật đang còn. Người xem không khỏi chạnh lòng cho một tộc Trần từng lừng lẫy đã hoá thành tàn tro trong mạt hạng của thế nhân.

Sử sách không lưu dấu, cháu con tộc Trần phải tìm trong di chỉ chép lại thành văn tự để lưu truyền. Vương hầu hoàng tộc mất nhưng dòng máu anh linh và niềm tự hào của cháu con ngàn đời sau không bao giờ mất, tàng cốt của Tiên Nhơn vẫn toả ra nguồn “Trường sinh từ” bồi tụ cho hậu duệ một giống dòng hào kiệt.

Lần mở từng trang sử ca ngợi vua quan Trần, nhìn bia mộ rêu phong dấu tích, vén nhiễu điều, dò từng chữ cổ Hán Nôm trên linh vị, xét khí tiết của cháu con tộc Trần hiện hữu, vẫn thấy ấm lạnh dòng máu ngang tàng. Điều đó cho phép cháu con Trần Công Tộc làng Thanh Châu, tổng Thanh Châu, huyện Hoà Vang, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam được phép nghĩ mình là dòng hoàng tộc tự thuở xưa. (*)

Cố phủ Thiên Trường hồn đất nước,
Hoành Sơn nhất đới tiết vương gia.
Thanh gươm Tân Hoá còn thấp thống,
Nhạc ngựa Tống Sơn vọng chốn xa.
Trãi mấy thu phong dù hưng phế,
Liệt oanh dòng máu chẳng phôi pha!

Sách sử thì quá nhiều tài liệu, ít ai có công tìm ra để thấy, để hiểu, nên ở đây khi truy tập đã trích dẫn một số tư liệu của một số tác giả để vừa thuận cho người xem đồng thời vừa có tính khách quan cho những người biên tập. Đó là phần trích chương “Tức Mặc Quê Vua” trong Hoàng Đế Trần Triều của tác giả Trường Khánh – Nhà xuất bản Văn Hoá Dân Tộc, “Các Triều Đại Việt Nam” của tác giả Quỳnh Cư & Đỗ Đức Hùng - Nhà xuất bản Thanh Niên, “Những nhân vật lịch sử” của Đinh Công Vĩ – Nhà xuất bản Văn Hoá Dân Tộc, cùng nhiều sử liệu chính biên, bản dịch như “Khâm Định Việt Sử Thông Giám Cương Mục” được tham khảo để có được các tình tiết đối chiếu. Phần tiếp là dẫn dịch Gia Phả cổ Trần Công Tộc bản chữ Hán Nôm viết vào thời vua Tự Đức, vua Thành Thái, vua Khải Định và Bảo Đại, thêm vào đó còn có các bản dịch gia phả Tộc, gia phả các chi phái.

(*) Xem: Những điều không khác biệt tổ tông.
(**) Thiên Trường: làng Tức Mặc, phủ Thiên Trường, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định – Dương cơ của các vua Trần.
Hoành Sơn: Địa danh cũ có Quảng Nam, Bình Định, các tỉnh nơi có con cháu Trần Công và di tích Tống Sơn ở Thanh Hoá và Tân Hoá ở Thăng Long thành.   

Họ Trần có nơi phát tích là nước Trần Cổ của Bách Việt, nay đã thành đất Trung Quốc. Nước Trần Cổ ở đất Dĩnh Xuyên, nay là huyện Vũ, tỉnh Hà Nam. Bởi thế, con cháu họ Trần mỗi khi khấn cúng đều có dùng “Dĩnh Xuyên quận Trần Công,...” trên văn tế. Hậu duệ của vua Thuẫn là Hồ Công Mẫn lập ra nước Trần, con cháu Hồ Công Mẫn lấy tên nước đặt cho tánh của dòng họ mình. Họ Trần khai sinh từ thuở đó. Khác với các tộc họ khác là lấy họ theo tên nước nhưng họ Trần lập nước Trần để lấy họ trong lúc thiên hạ cũng lấy tên nước làm họ nhưng nước là nước của vua. Xét cho cùng tộc Trần có sự khởi đầu là vua chúa của thiên hạ.

Ngài Trần Lãm về làm tướng nhà Đinh không thân phận chưa mấy vẻ vang nên phần hậu vận đời sau không ai rõ.

Mãi đến lúc Tức Mặc (xã Tức Mặc, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Định, phủ Thiên Trường) là chốn tạo dựng dương cơ. Họ Trần từ ông tổ Kinh, và con cháu làm nghề đánh cá, một thời tiềm long xử thế, đợi tinh anh gia thế đủ đầy bước lên chín bệ giữ đạo trời coi sóc con dân Đại Việt.

Suốt từ năm 1225 đến năm 1400 chống Nguyên - Mông trị nước, đạo quân thần trên dưới như cha con, lòng dân như nhất. Một trang sử oai hùng chói lọi phương Bắc chẳng dám coi khinh. Nhưng chẳng mấy ai vạn đời công hầu, vận vua cũng có ngày mai một. Quyền uy chuyển đổi, Lê Quí Ly từ thời Trần Thuận Tông đã bắt đầu thao túng, sau đó giết Thuận Tông đưa Trần Thiếu Đế mới 3 tuổi lên ngôi để chờ cơ cướp lấy ngôi. Cha con Hồ Quí Ly, 7 năm chiếm lấy ngôi vua đổi nước thành Đại Ngu. Hồ Quí Ly tài tuy có nhưng đức mỏng, uy lực không đủ bị nhà Minh bắt đem về đày làm lính. Nhà hậu Trần khôi phục lại từ năm 1407 đến năm 1413. Vua bị quân Minh bắt cùng tuỳ tùng, trên đường giải về Tàu nhảy xuống biển tự vẫn. Con dân Đại Việt phải chịu lầm than cảnh mất nước 4 năm. Lê Lợi ( tức Lê Thái Tổ) dấy binh giải phóng cho dân thoát họa mất nước và đã tìm hậu duệ vua Trần là Trần Cáo lên làm vua để chiêu an trên dưới và cả nhà Minh.

Công của ai, họ Trần đã biết, khó lòng, phải bỏ cung hoàng xuống thuyền trốn vào Nghệ An, nhưng Lê Lợi đã sai người đuổi theo bắt về bức tử rồi đem chôn theo nghi thức nhà vua. Lòng dân còn mến đức họ Trần, lợi dụng lòng mến mộ ấy, nhà Minh buộc Lê Lợi đi tìm dòng họ Trần để nối ngôi. Lê Lợi trả lời với nhà Minh, họ Trần không còn ai nữa và đã xưng vương.

Trần Nguyên Đán có cháu ngoại là Nguyễn Trãi, nội là Trần Nguyên Hãn, một quan văn từng tương kế, một võ tướng thường mưu lược theo giúp Lê Thái Tổ dựng cơ đồ Lê Triều. Nhưng người họ Trần thì bị trấn nước trên sông Lô trên đường về kinh kháng án, người họ Nguyễn do cớ Lệ Chi Viên lãnh án tru di tam tộc. Sự truy sát từ thời cha con Hố Quí Ly, rồi nhà Hậu Lê, cháu con nhà Trần lưu lạc, mai danh cải tánh, có người đã đổi thành họ Đông lên vùng núi Thái Nguyên ẩn náu, sau này là họ Nông và sau chuyển thành họ Đặng (*) 

Theo gia phả cổ của Trần Công Tộc, khoảng cuối thế kỷ XV thời vua Lê Thánh Tôn (1470 – 1497), có một Trần Công sinh ra có quê quán tại xã Tân Thuận, huyện Tân An, phủ Tân Hoá, thành Thăng Long. Sau đó vào tổng Thanh Châu, huyện Hoà Vang, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam lập nghiệp. Ông đã sanh hạ ra dòng họ Trần tại xứ sở nầy. Cụ Tổ đã thành Triệu Tổ, gia phả các ông bà xưa ghi chép có thiếu những thông tin về các vị Tổ cao đời nên chỉ thể hiện từ Tổ Ông Trần Công Phạp, sau nầy phát hiện thêm ngôi mộ Tổ ông Trần Công Mộ do Tổ ông Trần Công Phạp lập mộ nên trong tộc đã thống nhất tôn Tổ ông Mộ là thủy tổ. Các ông đã chọn thế trạch có phong thuỷ để định cư rất vương triều tính cách, ẩn dật một thời. Các ông vẫn chọn sóng nước trùng dương để sinh nhai, ngoài nghề đánh bắt cá ông cùng cháu con sáng lập ra nghề khai thác yến sào và cũng từ đó có địa danh làng Yến Thanh Châu. Đến thời thứ IV kể từ Tổ ông Mộ, thì bắt đầu trở lại chốn quan trường dưới trướng Tây Sơn. Hai lăm năm (từ năm 1778 đến năm 1802) của triều đại Tây Sơn là 25 năm họ Trần khôi phục lại ở bậc vị công hầu, chưa đủ để họ Trần lần nữa oai phong ghi tên vào lịch sử.

(*) Xem phần Ngoại phả: Gia phả Đặng Trần trích trong “Đặng gia phả lệ toàn chính thực lục” của Ngô Thế Long - Đại Học Quốc Gia Hà Nội ấn hành.

Vua Gia Long dựng nên cơ đồ Nguyễn Phước, dòng họ Trần cùng chung số phận với nhà Tây Sơn. Tây Sơn là Nguỵ các công thần đã hoá thành giặc, thanh thế bao năm qua đã phải nhạt nhoà. Cũng từ thuở ấy, thần dân Tây Sơn bị truy sát khắp nơi, Trần Công Tộc lại có thêm một trang gia sử đầy tang tóc bi thương. Có người đi không còn tung tích, bia mộ bị xích xiềng cho đến lúc nhà Nguyễn cáo chung, bi chí phải đục hết chữ cho cơ may cháu con yên ổn sống còn. Bà Trần Thị Quỵ Đông Châu Quí Phi Quang Trung Hoàng Đế bị trảm thủ sau những ngày trốn về đưa đò trên sông Hoài, các anh em của bà cũng chẳng còn ai sống sót. Con cháu Trần Công ly tán, lưu lạc nhiều nơi vì gươm đao rình rập hành hình.

Cảnh hoang phế dấu xưa một thời oanh liệt, gần 200 năm tộc họ không có được ngôi tế tự, cho đến năm 1999 từ đường mới được tạo dựng lại. Năm 1991, Bộ Văn Hoá công nhận quần thể mồ mả quan Trần và bà Quí phi là di tích văn hoá cấp quốc gia. Biển bảng cháu con mừng đón rước về thờ vọng nhưng mộ bia rêu mọc lại xanh hơn. Nét vàng son không ai tô điểm, chỉ nghe đâu đó đất nước và con người vỗ về một lời ru! Cảnh ngộ cháu con chưa thấy bóng dáng của sự hồi sinh, giàu chưa đáng mặt, quan chưa sáng danh quan, dân không yên với phận dân vì đố kị, so bì. Họ Trần hậu sinh yêu nước yêu dân, gần một phần năm tộc họ hoá thành liệt sĩ nhưng âm thầm làm chiến sĩ vô danh.

Phải chăng xưa ngài Thái sư Trần Thủ Độ có tạo ra cho dòng họ món nợ nào chưa trả xong cho Tiên Đế Lý Triều! Hay nơi yên nghỉ của Tiên nhơn bị các vua Lê - vua Nguyễn phá đoạn long mà con cháu không đứng ngẩng đầu tạo lại uy linh Tiên Tổ được.

Họ Trần trên dưới xưa nay sống không có ác tâm, Đức vẫn lưu truyền đâu đó, cháu con cùng tìm cho gặp lại, trước ấm phần hương hoả báo đáp ơn cúc dục lâu đời, sau tìm phương hoá giải.

Gia phả Trần Công Tộc gồm một quyển Thượng chép lại từ Thuỷ Tổ đến đời thứ bảy theo thế thứ tại Thanh Châu, các quyển Hạ từ đời thứ bảy nối đến các chi phái lưu lai kế tục, tục biên.

Các vị là con cháu Trần Tộc xã Tân Thuận, huyện Tân An, phủ Tân Hoá, thành Thăng Long cựu tộc truy tập thấy rằng tộc Trần Công là hậu duệ lạc loài nơi xa xứ Nam Phương nhớ nhắn cho cốt nhục nối liền cốt nhục, cho tình thâm gặp lại tình thâm.

Các tộc họ Trần đồng tánh nếu thấy gốc tích mình ở đây hãy nối lại dòng máu nguyên sinh, cùng dựng lại một gia phong cho ngời sáng.

Tổ tiên đặt hoài vọng nơi ta, đừng để Tổ tông mắng quở ta “Lũ cháu con vô dụng”!

Đinh Hợi, Quý Xuân
      (Tháng 5-2007)
 Nội tôn +Trần Văn Đường phụng ký




Cây Bồ đề 30 năm đâm chồi xanh sống với làng Vân Quật
thay cho cội Thị già còn đó hơn 400 năm.

Khi vua Gia Long lên ngôi, hai tiếng Việt Nam gắn liền với dân tộc, hy vọng một thời tranh chấp đã qua, sơn hà một mối, trăm họ sẽ hưởng được cảnh thanh bình trong đó có Trần Công Tộc. Ai biết rằng từ đó Trần Công Tộc Thanh Châu bắt đầu lưu lạc, dân làng Yến Thanh Châu chịu sự chi phối cuả triều đình, người trông doanh Quảng Nam là hộ trưởng Hồ Văn Hoà chứ không là con cháu người tạo lập thuở xưa. Không muốn người sai khiến ta như một thứ dân, thà rằng nơi đâu gốc tích mình không ai biết, ông Trần Công Phận, đời thứ bảy huynh đệ thúc bá đồng đường với bà Quí phi Vũ Hoàng Đế Quang Trung đã bỏ làng Thanh Đông, tổng Thanh Châu đến làng Vân Quật, huyện Duy Xuyên lập lại cơ nghiệp.

Về với làng Vân Quật, cháu con ngài Trần Công Phận, một nửa tung hoành cùng sông nước biển khơi trên ghe bầu Nam Bắc làm thương nhân, dắt anh em theo làm thuỷ thủ như một thương đoàn. Nửa cháu con mua đất đai sống đời nông tang điền viên an phận. Kẻ buôn bán bằng ghe thuyền trên biển, dĩ nhiên không thể nói là nghèo, người có tiền mua đất đai liền cả dãy ở đầu làng thì không thể nói không giàu. Ông bà về đây trong tư thế thượng lưu, danh gia vọng tộc nhưng không mang tư tưởng phong kiến cường hào, đã kính trên nhường dưới, không khinh ai, không nịnh hót ai để tiếng xấu ở đời. Các ông đã kết hôn với các bà tại nơi cư ngụ, các bà hầu hết mang tộc họ tiếng tăm. Ngược lại, các bà là gái tộc Trần Công thì gã cho các ông không danh phận, vì quan niệm của ông bà có khác “Người hiền khó tìm, tính cần mẫn khó kiếm, sự thể ở giàu sang mà có, dễ tạo được”, bởi vậy rễ tộc Trần vốn kẻ cần mẫn hiền từ.

Chùa Thoại Nam Phật Đường Nam Tông xây dựng cùng thời với
các chùa cổ ở Hội An và được tái tạo nhiều lần ở đầu làng Vân Quật

Ông bà mang danh phận người lánh nạn, dù khá giả, dù có học, dưới mắt dân bản xứ vẫn là dân ngụ cư, không được cái quyền ăn trên ngồi trước, chức hương dịch ở làng cũng không được cử. Ông Tú Cẩn đậu tú tài Nho song chỉ được làm Thủ Bộ, giữ gìn mấy cuốn bộ làng, ông Thủ Thiều thi rớt trường ba được phân cho làm Thủ Bổn xóm Thượng Bình, coi sóc lỉnh khỉnh một bồ trống, chiêng, áo mão, cờ xí tế thần. Chủ yếu là lấy tiền mua việc để khỏi làm chuyện đốn bổi thui trâu, chiếu trên ai ngồi mặc họ.

Đời chẳng để cho yên, uất ức việc làng, giận vì danh phận, cháu con ông Trần Công Trạch (con ông Phận) phá vườn, chặt cau, đốn tre kết bè xuôi sông cái về làng cũ. Đất không còn, phải lập vườn gần cửa Đại bên đầu cầu Phúc Trạch sanh hạ một dòng thành chi phái Thanh Đông.

Con cháu ông Trần Công Diệu bào đệ của ông Trạch tiếc của bao năm vun trồng, mến dòng họ ngoại chở che, ở lại gắn bó nghiệp nhà nông cho đến bây giờ. Con cháu ông Diệu được hậu duệ Trần quan lớn Tiền hiền nhận là anh em hậu tộc, giao phần thừa tự hương hoả Xuân Thu tế tự kỵ giỗ các quan. Tuy vậy, lệ làng vẫn lớn, hơn nữa Trần Công Tộc Vân Quật vốn là thần dân của Tây Sơn đang hồi truy xét nên chẳng ai dám đứng lên đòi phần trên trước.

Trần Công Tộc ngược về Vân Quật, cốt để được bình yên dưới triều Nguyễn đương thời. Mặc dầu vua Bảo Đại đã đến hồi thoái vị nhưng thời cuộc có khác nên phải vẫn giấu kín dấu tích công hầu cuả dòng họ. Đúng là thế, tại làng Vân Quật từ lâu không ai biết Trần Công Tộc vốn dĩ là tộc họ công hầu, thậm chí con cháu ngoại cũng không ai hay điều đó. Một dáng vóc rất bình thường, không ai biết trong đó có một cội nguồn ít dòng tộc nào sánh kịp.

Khi đất nước có tên Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà trai tráng Trần Công có người đánh Tây trên đầu bút và ai cũng làm người cầm gậy tầm vông. Mẹ đưa con vào trận, gánh chịu nhiều đắng cây để chồng đến chiến khu, chôn giấu nỗi lòng khi vợ Nam chồng Bắc chờ hồi đất nước hết chia đôi. Và đã có mẹ anh hùng của đất nước ngày nay. Đã có bà dẫn con tập kết ra miền Bắc, chồng ở miền Nam chịu tù đày. Thời miền Nam là Việt Nam Cộng Hoà có kẻ dấn thân làm lính, có người đã dành chút quyền nơi quận, xã để anh em có nơi nương dựa, nhưng chẳng nên tích sự, thắng thua dòng đời cứ lặp lại như thuở trước, lúc trở về kẻ mất-người còn, làm đời dân dã. Sau giải phóng 1975, có người là đại tá, trung tá, có kẻ là bác sĩ, năm ba kĩ sư, thầy giáo chưa lấy làm vinh hạnh, mấy chiến sĩ vô danh mờ tỏ chưa đủ trả ơn đời.

Chùa Giác Vân dấu xưa làng Vân Quật

Xưa nay, giáo gươm súng đạn vẫn vô tình, chinh chiến can qua, tộc họ nào cũng mất mát tang thương không riêng gì tộc ta. Trần Công Tộc Vân Quật và Thanh Châu không có gì khác biệt, giàu sang không đáng mặt, nghèo khó có nhiều, thân thế nhiều đời chẳng lấy gì làm rạng rỡ. Chỉ một điều cốt cách vương gia vẫn còn trong dòng máu, vẫn thấy hơn người bằng đức độ và chẳng thua người ở nét tài hoa nhưng vẫn nhún nhường để đãi thế tri nhơn. Dù nghèo, dù giàu dòng họ một lòng hiếu để với mẹ cha với ông bà, truyền nối như câu “Hiếu thuận hoàn sanh hiếu thuận tử” và vẫn chưa vướng bận câu “Ngỗ nghịch hoàn sanh ngỗ nghịch nhi”. Bà con tộc họ công việc ai nấy lo nhưng lòng luôn gắn bó, bát cơm khoai sắn đã từng chia trong tình nghĩa anh em. Nếu có kẻ chẳng may nhắm mắt cả một dòng không còn nói chuyện riêng tư. Một cái đẹp không thể không ghi vào phả kí cho nhiều đời con cháu noi theo.

Lời giới thiệu mang theo trái tim, dòng máu ông cha Trần Công nhiều đời để rưới lên từng cuộc đời cháu con đang lặng lẽ giữ lại giống dòng. Không thể mãi mãi giấu thân nơi tàn tro của lịch sử mà vô tình thành người thất hiếu với tiền nhân. Thời thế tạo anh hùng nhưng ta cứ để ta trong tàn lụi thì thời thế đâu cho ta thế đứng anh hùng. Hãy mơ về một thời liệt oanh của Hoàng Đế Trần Triều, hãy tưởng đến lúc dưới trướng là Công hầu, hậu cung là Vương Phi Tây Sơn Triều Đại, hãy sống trong dòng máu tự hào từng giục ngựa truy phong bao đời vì con dân Đại Việt. Anh linh tiên tổ sẽ truyền cho ta khí tiết vương gia để mọi thời đại sống đủ nghĩa con người. Mơ ước và nguyện cầu sao cho:

“Phương danh Tổ Đức minh quốc sử,
 Hào kiệt đương lai chiếu gia phong”.

Sống lại bằng chính cốt nhục mình, ấy là con cháu Trần Công vậy!
                                                  
Sài Gòn, Đinh Hợi Minh Điêu (6/2007)
 Nội tôn + Trần Văn Đường chấp bút.


BA LINH VỊ TRẦN QUAN LỚN TIỀN HIỀN VÂN QUẬT

Sau ngày giải phóng 30 tháng 04 năm 1975, căn nhà tranh một nưả, tôn một nửa của ông Xuân được dựng lên và tồn tại ở Vân Quật 20 năm với hình hài ấy. Căn nhà cổ ba gian hai hè, xuyên trình chạy chỉ, kèo ba đoạn có chạm trổ hình đầu đao và lá liểu – hồi văn. Tuy nhiên nó có cái xác của hoa mỹ ấy còn thực sự nó đã thương tích và chấp vá nhiều chỗ vì hậu quả của chiến tranh. Nó đại diện một cách trung thành cho sự què quặt, sự sa sút đáng nhạo báng, đáng thương tâm của một nhà họ Trần giữa những dư ảnh còn rơi rớt trong mắt nhiều người, khi dòng họ này đã có một gia thế khá vượt trội từ lâu. Giống như một sự cân bằng, bao nhiêu trưởng giả tiếng tăm thì bấy nhiêu rách nát, thậm chí không còn khả năng để tạo dựng lại căn nhà tử tế để cùng bà con trong làng chung hưởng mừng vui cảnh thanh bình.

Một diện mạo như một tướng quân ngã ngựa, và bên trong là một gia bảo, không phải một mà là ba diện mạo “Tướng Công” bị thế sự lãng quên.

Ba linh vị đặt trên cái bàn vuông đơn sơ thô thiển, phía sau là bức vách tre đan, bên hông trái là tấm tôn loang lổ quá nhiều không thể lợp được, dựng làm vách. Trong khung cảnh buồn thiu vì không còn chỗ nào khác hơn và yên ổn hơn khi được ngồi ở đó sau chiến tranh miếu võ bị san bằng. Thềm hoang thay vì chín bệ, dưới trướng công hầu giờ đây là mái lá liêu xiêu. Thời gian xói mòn màu son đỏ chữ thiếp vàng, lũ sâu mọt cũng hùa theo đục khoét loang lổ trên từng phiến gỗ. Chữ nghĩa của người xưa cháu con mỗi lúc lau chùi không buồn đọc, chẳng còn biết ông là ai, ông ở đâu, tự lúc nào. Sao mà bả công hầu phủ phàng đến thế!

Ông Xuân qua đời, bà Xuân già yếu, căn nhà không thể gánh nắng chịu mưa và không thể gằm mặt nghe những nguyền rủa cho họ Trần được nữa. Căn nhà ấy sụp đổ. Dâu trưởng ông Xuân nghinh các linh vị về nhà thiềt bàn thờ tự, chăm chuốc ba linh vị có phần chấn nguyên thịnh khí. 

Nơi đây đã là nơi thờ tự các linh vị Tiền Hiền Quan Lớn

Sau đó nhà thờ tộc ở Thanh Châu khánh thành, nghinh về an vị khói hương cùng Trần Công Tộc (dự kiến Trần Công Vân Quật có được từ đường sẽ nghinh về lại vì nơi đây mới chính là chỗ của các ông)

Ông là ai! Chẳng còn ai tìm ông nữa! Vì sao thế, trong lúc biết bao tộc họ phải nhờ những nhà khoa học ngược xuôi truy tìm cho họ cội nguồn? Nhìn tập gia phả của họ người chỉ vỏn vẹn sáu đời, họ mừng vui, trịnh trọng sửa lễ đón nhận, bỗng chạnh lòng nên chấp bút. Cám cảnh người sanh cám cảnh ta, sẽ biết ông trong những dòng dịch từ linh vị.

§Tán Trị Công Thần Chính Trị Lại Bộ Thượng Thư Trụ Quốc Tham Chính Tiết Văn Hầu Trần Quý Công Tăng Phong Tấn Kim Nghi Tử Lộc Đại Phu
§Tiền Hiền Nguyên Hy Triều Binh Bộ Thượng Thư Hằng Đức Hầu Trần Quý Công.
§Tiền Hiền Nguyên Quảng Yên Tuần Vũ Trần Quý Công Thần Vị.

Sử các triều đại không ghi tước vị các ông. Tuy nhiên qua truy tập trong gia phả thấy rằng:

Ngài Lại Bộ Thượng Thư là quan thời vua Lê Anh Tông, niên hiệu Chính Trị (Năm 1558 – 1571) dưới trướng Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, thụy hiệu Thế Tổ Gia Dụ Hoàng đế. Phụng mệnh:

“Hoành Sơn viễn trấn Nam phục Triệu cơ ngã”.

Thỉ tổ Vân Long hầu hộ giá tồ chinh khai cương tịch kiệm, khai phá tự Hải Vân Quan chí Bình Định, Cao Đôi chư sơn lộ. Phá thảo lập lại lư lý.

Ngài nhậm lịnh Nguyễn Hoàng tức Gia Dụ Hoàng đế trấn đất Hoành Sơn tức Quảng Nam khai tịch lập ấp từ Hải Vân đến Bình Định.

Các Ngài trước không có sắc phong “Tiền hiền” làng Vân Quật. Điều này chứng tỏ Ngài là Đại Thần, làng Vân Quật chưa đủ tư cách để thờ, nhưng làng phải giỗ. Mộ quan lớn trong quần thể 5 vị không bia nên con cháu không phân biệt được.

Ngài Bộ Binh Thượng Thư được ghi là ”Hy triều Binh Bộ…”. Ngài làm quan thời Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát, thụy hiệu Thế Tôn Hiếu Võ Hoàng Đế (1738_1765). Ngài theo mẫu thân vào Bồng Sơn, Bình Định (tùng mẫu Nam Thiên thích tư lạc thổ tức sở Bồng Sơn Ngung).  

Ngài Tiền Hiền Nguyên Quảng Yên Tuần Vũ cũng làm quan cùng thời. Hai vị tiền hiền được truy phong thời vua Tự Đức năm thứ 5, năm1852. Vua Tự Đức xuống chiếu lập sắc phong tặng 13066 sắc chỉ Tiền Hiền, nơi nào có sắc chỉ sắc phong thì đất nơi đó của vua, dân ở đó là dân của vua, một hình thức tranh thủ giành đất giành dân.

Tương truyền trong gia tộc Ngài Tuần Vũ Quảng Yên trước là quan Thượng phẩm triều đình bị giáng chức thành quan hành tẩu tại đất Lao Qua (nước Lào) sau mới về Quảng Yên làm Tuần Vũ. Thanh thế các ông còn đươc ghi chép trong di chỉ bản Hán ghi chép năm Thành Thái thứ 3, ban biên tập có in lại và âm dịch trong phần sau.

Trở lại vấn đề vì sao Trần Công Vân Quật trách nhiệm gìn giữ thờ tự ba linh vị nói trên. Khi Trần Công Tộc Thanh Châu thất thế, là tội đồ của vua quan nhà Nguyễn. Đời thứ 7 bắt đầu phiêu bạt nhiều nơi, Vân Quật là điểm đến của một chi phái – Đến Vân Quật các tiền bối gọi nhau là dòng họ, Trần Công là hậu tộc. Con cháu các tiền hiền Trần đã chuyển dời về Thôn Vạn Đức, xã Hoài Ân, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định gần hết tộc họ nay tiếp tục qui tụ và giao lại cho Trần Công. Khế ước có ghi: “Trần Công Tộc là hậu tộc, vườn quan lớn trên 2 mẫu, dưới 4 mẫu thành 6 mẫu đất điền hương hỏa (1 mẫu = 5.000 m2) đích tôn thừa tự, kế thế phụng thủ, quản canh phụng tự, linh vị miếu vỏ bảo tồn, xuân thu quí tiết tư tế, kỵ giỗ mùng 7 tháng chạp hằng năm, đãi làng không phân biệt”.

Đất đai hương hỏa trước chiến tranh, đến thời ông Thủ Thiều, rồi ông Hai Xuân làm chủ tự đã chia trong tộc Trần Công mỗi hộ một ít để canh tác mỗi năm chung cùng cúng giỗ, chủ tự giữ canh tác nhiều hơn lo xuân thu tế tự. Sau ngày giải phóng 1975 đất đai này trở thành đất hợp tác xã nông nghiệp, không để lại được phần nào trí tự cả, từ đó Bà Đường dâu trưởng ông Xuân hằng năm tự sắm sửa cúng giỗ nhưng không còn khả năng đãi làng nữa. Văn tế, trống- chiêng-cờ lọng đâu còn như xưa!

Miếu tọa lạc trong khuôn viên đất làng, 4 x 20 mét, bên trái là đình làng, bên phải là nghĩa từ, sau Giải phóng đã san bằng làm sân phơi hợp tác xã nông nghiệp.

Mồ mả: Các ngôi mộ đất cao chừng 2m hình tròn đường kính khoảng 8m, có án, huynh, nấm đều đắp bằng đất, không có bia, giống nhau ở giữa đồng Trung Bình và Tân Hưng trước nhà ông Hạnh con trai ông bà Nhĩ thuộc làng Vân Quật và Cồn Chùa. Năm 1977 vào mùa hè khô, Hợp tác xã nông nghiệp cải tạo đất tiến hành cuộc cách mạng quan hệ sản xuất đối với nông nghiệp. Con cháu Trần Công lúc ấy không mấy người ở quê không đủ sức nên chỉ di dời được 01 ngôi còn lại đã bị san bằng, hài cốt các ông bà đến nay hơn 30 năm nằm giữa ruộng đồng, khó lòng định vị. Có lẽ những nhát cuốc, những đường cày, bao nhiêu lần dày xéo của máy cày, máy kéo nắm xương khô kia đã rãi khắp ruộng đồng.

Xa xưa các ông về đây khai mở đất cho dân làng, làm tiền hiền cho dân thờ lạy rồi chính dân làng ở đây đem xác thân các ông bón cho ruộng đồng xanh mượt không chút ngần ngại, chẳng chút xót thương.

Công Hầu trị quốc ai hờn ghen, một nắm xương tàn mộ không bi chí vẫn không được nằm yên và đi dần vào mất tích. Hương hỏa điu hiu, hành trạng xoá nhoà, kim cổ khó giải bày, hỏi nhân tình, thể phách liệu còn thiêng để đãi phước cho hậu lai.

Khéo trách xưa bày chi cỗ bàn thù tạc cả làng, một tấm bia không cắm ghi lại dấu ông bà. Cũng có thể uẩn khúc nào đây không cho những công thần này tỏ mặt, chẳng phải nghèo mà cháu con không sắp đặt cho các ông, bà một âm phần đủ như thiên hạ, có phải chăng họ Trần đều phải mang một vận nạn như nhau, đều phải chịu cảnh tan tác lâu đời vây bủa. Ở đây ta có thể xét, con cháu ruột thịt của quan lớn Trần Tiên Hiền bỏ đất Vân Quật nơi hằng năm phù sa rải đều màu mỡ, cây chưa bao giờ héo úa bởi đất đai mang tiếng bạc màu để đi đến Bình Định lập nghiệp. Đất Hoài Ân thôn Vạn Đức, huyện Hoài Nhơn vùng miền núi khô hạn, đất cát bạc màu, cây cối chẳng mấy xanh, cây mì (sắn) đứng phơi mình như xương khô, chỉ có cây dừa là gan góc với xứ người, thì ai bảo Bình Định nơi tốt lành để con cháu đến sinh nhai. Sự tình cháu con không ai hiểu cho tường tận để giải bày. Đúng là thế, vẫn sợ có ngày tàn của họ Trần trên đất Hoài Nhơn, ông bà lo dựng bia ghi dấu lại, giấu trên núi với 4 chữ “Trần Gia Tổ Sơ”.

Bia bằng đá núi, rộng hơn 1m, cao hơn 2m nét chữ to 10cm. Bắt đầu thập niên năm mươi – Sáu mươi thế kỷ XX con cháu muốn lên thăm viếng cúng tế phải mé rừng đi, về suốt một ngày đường. Một dấu vết đã trở thành hư danh, trở thành món đồ giả tạo, một bia tánh giấu nơi cùng cốc thâm sơn và một dòng họ sống âm thầm danh phận lu mờ!

Danh Thần lương Tướng thế xuất kỳ nhơn, Công danh thùy thanh sử, tử tánh đằng cự tộc đang xếp lại nơi đâu? Còn chăng chỉ biết hỏi trái tim mình!

“Thể phách tồn thiên địa
Tinh thần tại tử tôn”
 
Đinh Hợi, Thiên Trung Ngày mồng 2(16 – 06 – 2007)
Đích Tôn Hậu Tộc
Trần Văn Đường chấp bút.


Đại Nam thực lục tân biên quyển 2 có ghi: ông Trần Đức Hòa, người giàu mưu lược, làm quan Khám Lý Hoài Nhơn – Quảng Nam. Thời kỳ ấy, Hoài Nhơn còn thuộc tỉnh Quảng Nam, nên ông Hòa có phải là dòng họ của tiền hiền Trần Quan lớn Vân Quật?

Phiên âm Gia Phả
Tiền Hiền Trần Quan Lớn Vân Quật

Hoàng Triều Thành Thái Tứ Niên
TRẦN TỘC PHỔ NGUYÊN TỰ

Gia chi hửu Phổ, Quốc chi hửu Sử. Quốc vô sử hà dĩ kỹ Đế Vương chi thống, gia nhược vô phổ hà dĩ minh thế thứ chi truyền. Thị tắc gia phổ chi tu hồ dung hoản dã huống hồ trung tộc chi gia khởi khả khuyết như phụng ngã.

Trần Tộc Thanh Hoá, Tống Sơn nhân dã phụng tự,
Hoàng Tiên Triều Thái Tổ GIA DỤ Hoàng Đế.(*)
Hoành Sơn viễn trấn Nam phục Triệu cơ ngã.
Thỉ tổ Vân Long Hầu hộ giá tồ chinh khai cương tịch kiệm,       .
Khai phá tự Hải Vân Quan chí Bình Định, Cao Đôi chư sơn lộ.
Phá thảo lập lai lư lý.
Do bổn xã phụng công vi khai canh chi To, nhân lệ tịch yên, tức xã danh Vân Khốt, Tam thế tương thừa khắc đôn nghiệp nghiệp đãi chí .
Hiếu Võ thần ngã. (**)
Cao Tổ Hằng Đức Hầu, tùng mẫu Nam Thiên thích tư lạc thổ tức sở Bồng Sơn Ngung.
Tự thử dĩ lai, danh thần lương tướng, thế xuất kỳ nhơn vĩ tích   phong.
Công danh thuỳ thanh sử, Châu lư phiên ngung công chi dự, tử tánh đằng cự tộc chi xưng.
Hoàng Triều khai Quốc Trung Hưng chi công thần ngã liệt tổ hàm dư kỳ liệt tắc ngã Trần.
Quốc lộc luỹ hà hồng tư huân nghiệp thanh thỉ ứng, dữ Đông Triều Hầu chi thế gia.
Tịnh trĩ vĩnh ngôn tư chi hạt thắng, ngưỡng chỉ huệ cố sơn lỵ cận công vụ sảo mẫn.
Hội đồng mưu cập gia kế tài tu tộc phổ, vĩnh thị lai tư ý triết nhơn tính hỹ khái viên nguyên.
  
Thức chi ích thủ chi nghiệp thị chi vị tự. Hoàng Triều Thành Thái Tam niên
Phần mộ kính tại Quảng Nam, Vân khốt xã.
Trần Văn Nghĩa
Trần Văn Đắc
Trần Văn Chế
Trần Văn Từ
Trần Văn Sắc
Trần Văn Miễn
Trần Văn Thông
Trần Văn Minh.

**Trần Văn Quý do hậu Tuấn, Hàn Lâm thăng nhi Binh Bộ Thượng Thư, Hằng Đức Hầu.
**Trần Văn Tiết, Lại Bộ Thượng Thư tăng phong Tấn Kim Nghi Tử Lộc Đại Phu, Trụ Quốc Tham Chánh Tiết Văn hầu.
Trần Văn Hòa
**Trần Văn Khiêm, Hàn Lâm Viện tu soạn kiến  (tiến cử) văn thư, hành tẩu . . .
Cao Tổ khảo Trần Văn Tránh, mộ Vân Khốt.

Tằng tổ khảo Ông Kỳ tức Trần Văn Thu ,kị thập nhị ngoạt thập nhứt nhựt,mộ tại Vân Khốt, bà Kỳ tức Trương Thị Kiến, kị tứ ngoạt sơ bát nhựt, mộ tại Bồng Sơn.
Hiển Tổ khảo Trần Văn Xuân bà Nguyễn Thị Trữ.
Hiển khảo Binh Bộ Thượng Thư Trần Văn Tuấn (Quý).
Sanh hạ trưởng nam Diệu tức Trần Văn Diệu.
Thứ namTrần Văn Bạt mộ tại Vân Khốt xã,               
Trần Thị Hán, mộ tại Vân Khốt xã.

(*) Thái Tổ Gia Dụ Hoàng Đế Chúa Tiên Nguyễn Hoàng, Lê triều niên hiệu Chính Trị.
(**) Thế Tôn Hiếu Võ Hoàng đế, Võ Vương Nguyễn Phúc Khoát, Lê triều niên hiệu Vĩnh Hựu.

TIỀN NHƠN TRẦN TỘC TIỀN HIỀN VÂN QUẬT
TƯỚC HIỆU – CÔNG THẦN

-  Tổ công:         TRẦN QUÝ CÔNG (TRẦN VĂN TIẾT)
  Tước vị:          Tán Trị Công Thần Chính Trị Lại Bộ
                           Thượng Thư Trụ Quốc Tham Chính
                           Tiết Văn Hầu Trần Quý Công.
  Tăng phong:   Tấn Kim Tử Đại Phu.

-  Tổ công:      TRẦN QUÝ CÔNG  (TRẦN VĂN TUẤN)
  Tước vị:    Tiền Hiền Nguyên Hy Triều Binh Bộ Thượng Thư Hằng Đức Hầu Trần Quý Công.

-  Tổ công:        TRẦN QUÝ CÔNG (TRẦN VĂN KHIÊM)
  Tước vị:        Tiền Hiền Nguyên Quảng Yên Tuần Vũ Trần Quý Công.


TIỀN NHƠN TRẦN CÔNG TỘC THANH CHÂU
TƯỚC HIỆU - CÔNG THẦN

-  Tổ công:        TRẦN CÔNG PHẠP
  Truy Tặng hiệu:   Thục Túc

-   Tổ công:       TRẦN CÔNG NGHỊ
   Tước vị:            Nghị Luận Trần Hầu

-  Tổ công:        TRẦN CÔNG LỢI
   Tước vị:           Tri Phủ Hàn Lâm Lục Hàm

-  Tổ mẫu:        PHẠM THỊ BẠN
  Tòng hiệu:   Tri Phủ Phu Nhân

-  Tổ công:      TRẦN CÔNG CẨN
  Tước vị:       Hiền Hầu Đặc Trấn Chưởng Cơ
                        Võ Dũng Tướng Quân – Phủ Quốc
                         Oanh Liệt Trần Hầu Tướng Quân.

-  Tổ công:      TRẦN CÔNG THỨC
  Tước vị:       Quân Tán Trấn Quốc Đại Tướng Quân
                        Trụ Quốc Đại Đô Đốc – Tri Quận Công
                         Trần Tướng Công.

-  Tổ mẫu:      TRẦN THỊ LƯỚI
       Tước vị:      Mạng Phụ Y Phu Đô Đốc Tri Quận Công  Nương Nương.

-  Tổ công:       TRẦN CÔNG THÀNH
  Tước vị:            Đặc Trấn Phụ Quốc Thượng Tướng
                             Quân - Thái Uý Chơn Quận Công.
  Tăng Phong:Thái Bảo Quốc Công Tứ Hàm Trung
                            Thuận Trần Tướng Công.

    - Tổ  mẫu:          ĐẶNG THỊ CƠ
       Tước vị :         Quận Công Nương Nương

-  Tổ công:       TRẦN CÔNG THẠNH
  Tước vị:            Đô Ti Tả Thị Hầu Trần Tướng Công

-  Tổ mẫu:        TRẦN THỊ DIÊN
-  Tước vị:        Đô Ti Trần Phu Nhân Tướng Công                                                           Nương Nương

-  Tổ công:        TRẦN CÔNG TRỊ
  Tặng hiệu:     Viên Thái.

-  Tổ công:        TRẦN CÔNG GIAI
  Tước vị:         Võ Vệ Cai Đội Nguyên Hoà Hầu
                           Trần Tướng Quân.

-  Tổ cô:             TRẦN THỊ QUỴ
  Tước vị:          Đông Châu Tiền Triều Hoàng Đế
                          Quý Phi Nương Nương.

Nơi nhà nước Công nhận di tích lịch sử cấp Quốc gia

Gia phả Trần Công (còn tiếp phần 2)

Tin cùng loại :

 

Video họ cao

Lịch vạn niên

Album ảnh

Hỏi đáp

Tên bạn: *

Email: *

Điện thoại: *

Nội dung:*

   *

Xem hỏi đáp